Tom Brown’s School Days là một cuốn tiểu thuyết nổi tiếng của Anh Quốc. Tác phẩm này sau đó được dựng thành phim và trở thành một bộ phim ăn khách.
Tom Brown là một cậu bé được nhiều người yêu mến, theo học tại một trường nội trú ở nước Anh. Cậu sống với khoảng một chục học sinh khác trong một phòng ngủ của trường. Bất cứ điều gì Tom nói hay làm đều có ảnh hưởng lớn đến những gì các học sinh khác nói hoặc làm.
Một ngày nọ, có một học sinh mới đến nhập học. Tối hôm đó, khi đến giờ đi ngủ, cậu bé mới ngây thơ quỳ xuống bên cạnh giường để đọc kinh cầu nguyện.
Một vài học sinh khác bắt đầu cười khúc khích. Một số khác cười lớn và chế giễu. Thậm chí có một đứa còn ném chiếc giày vào cậu bé đang quỳ cầu nguyện.
Đêm đó, Tom không ngủ được. Cậu nằm thao thức, suy nghĩ về những gì đã xảy ra với người bạn mới.
Cậu cũng bắt đầu nghĩ đến mẹ mình và những lời kinh bà đã dạy cậu đọc mỗi tối trước khi đi ngủ — những lời kinh mà cậu đã không còn đọc kể từ ngày đến trường nội trú.
Tối hôm sau, nhiều cậu bé trong ký túc xá háo hức chờ đợi để tiếp tục chế giễu cậu học sinh mới.
Nhưng khi đến giờ đi ngủ, một điều hoàn toàn bất ngờ đã xảy ra. Khi cậu học sinh mới quỳ xuống để đọc kinh tối, Tom cũng quỳ xuống theo.
Khi các học sinh khác trong ký túc xá nhìn thấy Tom quỳ gối cầu nguyện, họ đã không thực hiện kế hoạch của mình.
Câu chuyện nhỏ đơn sơ ấy trong Tom Brown’s School Days minh họa một cách cảm động và sâu sắc điều mà Chúa Giêsu muốn nói trong bài Tin Mừng hôm nay:
“Những ai công khai tuyên bố rằng họ thuộc về Thầy, thì Thầy cũng sẽ làm như vậy cho họ trước mặt Cha Thầy. Còn ai công khai chối bỏ Thầy, Thầy cũng sẽ chối bỏ người ấy trước mặt Cha Thầy ở trên trời.”
Câu chuyện ấy cũng cho thấy một trong những lý do khiến Chúa Giêsu nói như vậy. Đó là vì việc làm chứng hay không làm chứng cho Cha trên trời có thể ảnh hưởng sâu sắc đến những người chung quanh chúng ta.
Hãy nghĩ đến một lãnh vực mà điều này đặc biệt đúng, đó là gia đình. Cách cha mẹ làm chứng hoặc không làm chứng cho Cha trên trời của mình có ảnh hưởng rất lớn đến con cái.
Tỉ như, gương sáng của mẹ Tom và chứng tá đức tin của bà chính là yếu tố quyết định khiến Tom can đảm làm chứng cho đức tin của mình trước mặt bạn bè đồng trang lứa.
Có người đã nói rằng mỗi Kitô hữu đều đứng trên một bục giảng nào đó và giảng một bài giảng nào đó hàng ngày. Điều này đặc biệt đúng đối với cha mẹ trong gia đình.
Vào tháng 4 năm 1987, tạp chí Catholic Digest đăng một bài phỏng vấn cặp vợ chồng vừa kỷ niệm 25 năm ngày cưới.
Trong cuộc phỏng vấn, họ chia sẻ rằng từ đêm tân hôn cho đến nay, họ luôn cầu nguyện với nhau mỗi tối.
Lúc đầu, họ chỉ đọc những kinh quen thuộc như Kinh Lạy Cha hoặc Kinh Kính Mừng.
Dần dần, họ bắt đầu cùng nhau đọc Kinh Thánh và chia sẻ những suy nghĩ về những gì họ đã đọc.
Một cách khác mà họ cầu nguyện với nhau là cầu nguyện bộc phát từ tận đáy lòng. Đôi khi họ cùng xin Chúa giúp đỡ giải quyết những khó khăn mà cả hai đang đương đầu.
Đôi vợ chồng này nhìn nhận rằng cầu nguyện theo cách này thì không dễ dàng khi mới khởi sự. Nhưng họ cũng thú nhận rằng những lời cầu nguyện chân thành phát xuất từ trái tim đã trở thành một nguồn ân sủng lớn lao cho họ.
Nhận xét về điều này người chồng nói: “Đôi khi tôi không cầu nguyện bộc phát về một điều gì đó bởi vì tôi không muốn nói điều ấy với vơ.” Ông cho biết, sau cùng, ông đã vượt qua được sự ngần ngại đó khi nhận ra rằng việc này không chỉ thiếu thành thật với Rita mà còn thiếu thành thật với chính Thiên Chúa.
Khi ông vượt qua được sự e dè ấy, hình thức cầu nguyện này đã giúp họ rất nhiều trong việc vượt qua những giai đoạn khó khăn, đặc biệt là trong bảy năm đầu của đời sống hôn nhân.
Hai vợ chồng cho biết họ có ý tưởng cầu nguyện chung với nhau nhờ gương sáng của cha mẹ bà Rita. Bà kể:
“Khi tôi còn nhỏ, trong gia đình tôi chúng tôi ít khi đóng cửa phòng. Tôi thường nghe cha mẹ mình cầu nguyện vào ban đêm. Đó là một âm thanh thật bình an và ấm áp. Đôi khi cha mẹ mời chúng tôi vào phòng, và cả nhà cùng ngồi trên giường của họ. Cha mẹ đọc từ cuốn Kinh Thánh và từ cuốn sách có tên là The Upper Room.”
Đó chính là loại chứng tá mà Chúa Giêsu đang nói đến trong bài Tin Mừng hôm nay, đặc biệt là trong gia đình.
Có lẽ đó không phải là loại chứng tá mà chúng ta quen thực hành.
Tuy nhiên, đó chính là loại chứng tá mà Chúa Giêsu mời gọi chúng ta thực hiện.
Đó là loại chứng tá mà nếu chúng ta đem ra thực hành, nó có thể biến đổi các mối tương quan gia đình và cuộc sống của chúng ta một cách hết sức kỳ diệu.
Vậy điều gì ngăn cản chúng ta làm chứng như thế?
Chính Chúa Giêsu đã nhắc đến điều đó ba lần trong bài Tin Mừng: đó là sự sợ hãi. Và dó là điều Chúa Giêsu nói với chúng ta hôm nay: “Đừng sợ.”
Đây là sứ điệp chứa đựng trong bài đọc Cựu Ước hôm nay và đặc biệt trong bài Tin Mừng hôm nay.
Đây là Tin Mừng mà Chúa Giêsu muốn chia sẻ với chúng ta hôm nay, cũng như Người đã chia sẻ với các môn đệ khi còn sống giữa họ.
Đây là Tin Mừng có thể thay đổi không chỉ cuộc sống của những người thân yêu của chúng ta, mà còn cuộc sống của tất cả những người mà họ tiếp xúc.
Chúng ta hãy kết thúc bằng lời cầu nguyện:
Lạy Thiên Chúa là Cha chúng con, xin ban cho chúng con sự can đảm để làm chứng cho Ngài trong mọi lãnh vực của cuộc sống. Xin giúp chúng con nhận ra rằng lãnh vực quan trọng nhất để làm chứng chính là gia đình. Nếu chúng con biết làm chứng trong gia đình mình, việc làm chứng trong những lãnh vực khác của cuộc sống sẽ tự nhiên được thực hiện. Amen.