Mẹ Cứu Giúp

MUA NƯỚC TRỜI BẰNG VIỆC BÁC ÁI

Việt Nam ngày nay người ta có câu, “Tiền là tiên là phật; Là sức bật lò xo; Là thước đo lòng người; Là nụ cười tuổi trẻ; Là sức khỏe tuổi già; Là cái đà danh vọng; Là cái lọng che thân; Là cán cân công lý; Tiền vô thì hết ý.” Câu nói này phản ảnh một xã hội đề cao vật chất nhiều hơn là giá trị tinh thần.

Ở Hoa Kỳ, người ta lại có câu nói, “Tiền mua được cuốn sách nhưng không mua được trí óc; mua được đồ trang sức nhưng không mua được sự xinh đẹp; mua được căn nhà nhưng không mua được mái ấm; mua được thuốc thang nhưng không mua được sức khỏe; mua được đồ xa hoa nhưng không mua được văn hóa; mua được mọi thú tiêu khiển nhưng không mua được hạnh phúc; mua được tôn giáo nhưng không mua được ơn cứu độ; mua được giấy thông hành đi bất cứ đâu nhưng không mua được thiên đường.” Câu này phản ảnh một xã hội chịu ảnh hưởng của Kitô Giáo, nó cho thấy ngoài những giá trị vật chất còn có giá trị tinh thần.

Sống trong xã hội không ai là không cần tiền, nhưng một người khôn ngoan thì phải biết lựa chọn điều gì có lợi hơn và thi hành. Đó là ý nghĩa của bài phúc âm hôm nay.

Thoạt nghe qua bài phúc âm, người ta có cảm tưởng Đức Giêsu đề cao thái độ lươn lẹo của người quản gia khi sắp bị mất việc, ông đã ăn cắp tài sản của chủ bằng cách tha bớt nợ cho các con nợ. Sự thật thì ngày xưa, trong xã hội Palestine, người quản gia cho một ông chủ giầu có thì họ làm việc không lương, nhưng họ lấy huê lợi từ các con nợ. Thí dụ, mượn 10 thùng lúa của chủ, nhưng giấy nợ viết là 12 thùng. Hai thùng dư này là tiền lời và phần của người quản gia.

Trong bài phúc âm, khi sắp sửa mất việc, người quản gia đã biết nghĩ đến tương lai nghèo đói và nghĩ đến sự giúp đỡ của các con nợ nên ông đã nói các con nợ viết lại số nợ cho đúng. Trên thực tế, ông không lấy của chủ nhưng ông đã biết dùng của cải của người khác – ở đây là ông chủ giầu có – để có lợi cho mình. Đây là điều được Đức Giêsu khen ngợi là khôn khéo.

Từ nghĩa đen của câu chuyện, theo nghĩa bóng có nghĩa chúng ta là những quản gia của Thiên Chúa. Tất cả những gì chúng ta có, như tài năng, bằng cấp, sức khỏe, tiền của, v.v., đều do Chúa ban để chúng ta sống hạnh phúc. Chúa không cấm chúng ta hưởng dụng các tiện nghi, các vui thú ở đời này, nhưng Chúa muốn chúng ta hãy nghĩ đến một ngày nào đó, khi phải từ giã cuộc đời này, không còn quản gia những của cải vật chất ấy nữa, thì số phận chúng ta sẽ ra sao?

Alexander Đại Đế là một ông vua thời Cổ Hy Lạp, khi năm ba mươi tuổi, sau những chiến thắng lẫy lừng từ Á Châu đến bắc Phi Châu, ông đã lập được một đế quốc rộng nhất thế giới, trải dài từ nước Hy Lạp cho đến bắc Ân Độ. Người ta nói rằng, trước khi chết ông đã sai làm cỗ quan tài có hai cái lỗ ở hai bên hông. Các lỗ hổng đó là để hai bàn tay của ông thò ra ngoài để mọi người thấy rằng, khi chết đi người ta chẳng đem theo được gì sang thế giới bên kia!

Đó là một sự thật mà nhiều khi chúng ta không muốn đối diện. Chúng ta không muốn đến nhà quàn để thấy người chết mà một ngày nào đó chính chúng ta cũng chỉ là một thi hài bất động khi bước qua ngưỡng cửa sự chết.

Nhưng người theo Chúa Kitô thì không tuyệt vọng như Alexander Đại Đế hay những người không tin vào Chúa Kitô. Trong phúc âm, Chúa Giêsu nói với chúng ta rằng: của cải, vật chất thì không theo chúng ta sang thế giới bên kia, nhưng những hành động bác ái mà chúng ta đã thi hành khi còn sống thì có giá trị trước mặt Chúa. “Thầy bảo cho anh em biết: hãy dùng tiền của tạm bợ mà giúp đỡ người khác, để khi hết tiền hết bạc, anh em sẽ được đón vào nơi vĩnh cửu.” (*)

Tiền của là những gì nay còn mai mất, nhưng nếu chúng ta biết sử dụng những gì tạm bợ ấy để đổi lấy đời sống vĩnh cữu, đó là sự khôn ngoan. Đó là điều Chúa Giêsu khuyến khích chúng ta.

Nhưng ngày xưa, cũng như ngày nay, người ta không tin vào lời của Chúa Giêsu, không tin rằng sự sống đời sau thì hạnh phúc hơn, tốt đẹp hơn, do đó, họ vẫn bám víu lấy của cải đời này mà không thi hành việc bác ái. Đức Giêsu phải than rằng, “Khi xử sự với người đồng loại, con cái của thế gian khôn khéo hơn con cái sự sáng”!  Chúng ta là con cái sự sáng nhưng không giống như người quản lý kia biết nghĩ đến tương lai và hành động ngay lập tức.

Tại sao chúng ta không muốn chia sẻ của cải, thời giờ, và tài năng để giúp đỡ người khác? Vì hậu quả của tội nguyên tổ, loài người trở nên ích kỷ và không bao giờ thấy mình đầy đủ. Khi đứng trước nhu cầu của người khác, chúng ta thường tự nhủ, “Tôi không có thời giờ, tôi không giầu bằng người khác, tôi không giỏi bằng người khác,” v.v. để từ chối giúp đỡ. Một khi có ý nghĩ như thế thì dù là triệu phú, chúng ta vẫn không muốn giúp đỡ bất cứ ai có nhu cầu. Đây là điều đã được Đức Giêsu cảnh cáo, “Ai trung tín trong việc rất nhỏ, thì cũng trung tín trong việc lớn; ai không thành thật trong việc rất nhỏ, thì cũng không thành thật trong việc lớn. Do đó, nếu anh em không trung tín với tài sản thế gian, ai sẽ giao cho anh em tài sản đích thực?”

Hành động bác ái mà Đức Giêsu mời gọi thì rất nhỏ, có thể là một ly nước cho người đang khát, một miếng bánh cho người đang đói, một chiếc quần cái áo cho người rách rưới, hay một lời thăm hỏi những người già neo đơn. Nhưng phần thưởng của Đức Giêsu thì rất lớn, là hạnh phúc đời đời. Nếu chúng ta không muốn thi hành một việc rất nhỏ, làm sao Chúa Giêsu có thể ban cho chúng ta một hạnh phúc rất lớn!

Trong Thánh Lễ hôm nay có hội Đạo Binh Đức Mẹ ra mắt, bắt đầu hoạt động sau khoảng 6 tháng thử thách. Tôi được vinh dự là một phần tử của tổ chức ấy và đã sinh hoạt với hội này trong khoảng 6 tháng vừa qua. Điều tôi thường nói với các hội viên là đừng thành lập đoàn thể chỉ để đọc kinh! Ở nhà cũng có thể đọc kinh, không cần phải vào hội đoàn. Nếu chúng ta đã từng tham gia hội này đoàn kia mà lối sống của mình không thay đổi, cách đối xử của mình với tha nhân vẫn như cũ – nhất là đối với con dâu, con rể – điều đó có nghĩa chúng ta chưa hiểu mục đích của một đoàn thể Công Giáo.

Tất cả mọi hội đoàn được gọi là Công Giáo đều nhắm đến mục đích thánh hóa bản thân. Qua những hy sinh thời giờ để hội họp, để thi hành các công tác xã hội, để học hỏi, suy nghĩ về đạo Chúa, chúng ta sẽ trở nên tốt lành hơn, thánh thiện hơn, để trở thành một lớp men tốt cho xã hội như Chúa Giêsu mong muốn.

Một hội đoàn lấy Đức Mẹ làm gương mẫu thì còn khó khăn hơn nữa, bởi vì, đời sống của Đức Mẹ là luôn luôn vâng theo thánh ý của Thiên Chúa. Đây không phải là điều dễ dàng. Các hội viên của Đạo Binh Đức Mẹ cũng phải cố gắng từ bỏ ý riêng của mình để sống cho tập thể, cho cộng đồng, và sau cùng là sống cho Vương Quốc của Thiên Chúa được thể hiện ở trần gian này.

Trong các buổi họp hàng tuần của hội Đạo Binh Đức Mẹ, tôi thấy có phần báo cáo những công tác bác ái, hay xã hội mà họ đã thực hiện trong tuần qua. Đây là điểm rất tốt cho các hội viên vì rất phù hợp với tinh thần của bài phúc âm hôm nay. Các hội viên đang tập trung tín trong việc rất nhỏ, để một ngày nào đó họ có thể trung tín khi được Chúa giao cho một trách nhiệm lớn lao hơn. Nếu ông bà, anh chị em có thể dành chút thời giờ đi họp hàng tuần, hãy tham gia hội Đạo Binh Đức Mẹ, bởi vì đó là một môi trường rất tốt để đào luyện con người chúng ta.

Chúa Giêsu là người trung tín với những gì Người đã hứa. Lời than thở của Chúa trong bài phúc âm hôm nay, “Khi xử sự với người đồng loại, con cái của thế gian khôn khéo hơn con cái sự sáng”, có thể là lời Chúa muốn nói với chúng ta hôm nay. Trong ánh sáng lời Chúa, hy vọng chúng ta sẽ thành tâm nghĩ lại đời sống của mình và hãy theo gương người quản lý khôn ngoan, là dùng của cải Chúa ban để có được hạnh phúc đời đời bằng những hành động bác ái đối với tha nhân.

Pt Giuse Trần Văn Nhật

----------

(*) Nhóm Phiên Dịch Các Giờ Kinh Phụng Vụ dịch là “… hãy dùng Tiền Của bất chính mà tạo lấy bạn bè, phòng khi hết tiền hết bạc, họ sẽ đón rước anh em vào nơi ở vĩnh cửu” (Lc 16:10).

Theo NABRE, “… make friends for yourselves with dishonest wealth, so that when it fails, you will be welcomed into eternal dwellings”.

Chữ “dishonest wealth” ở đây theo Cha Thomas Rosica, CSB, có nghĩa, “những gì được giao phó”. (Tạm dịch: “hãy dùng tiền của tạm bợ mà giúp đỡ người khác, để khi hết tiền hết bạc, anh em sẽ được đón vào nơi vĩnh cửu”). Theo kiểu dịch của NABRE, “you will be welcomed into eternal dwellings” ám chỉ Thiên Chúa sẽ đón chúng ta vào nơi vĩnh cửu. Điều này hợp lý hơn là “họ sẽ đón rước anh em vào nơi ở vĩnh cửu”.