CHÚNG TA CẦN ĐỨC TIN

Msgr. Edward Peter Browne Lm. Gioan Trần Khả chuyển dịch

Trong trường hợp đặc biệt, rất ít xẩy ra, tôi đi ra chợ để mua sắm cái tôi cần. Tôi có ý nói là mua cái tôi cần, như là một đôi vớ hay kem đánh răng hay một thứ gì giống như thế. Tôi luôn luôn ngỡ ngàng khi tôi đi ra chợ và nhìn thấy hàng ngàn vạn mặt hàng trong các cửa tiệm mà tôi không cần và cũng chẳng muốn có. Đối với tôi những thứ đó chỉ là đồ thừa. Ai thèm nó? Tuy thế, ở bất cứ giờ nào trong ngày mà bạn ra chợ, bạn thấy luôn luôn có hàng trăm người đi rảo quanh các cửa hàng với những gói hàng và giỏ đồ mua sắm, mua cái này cái nọ và những món khác.

Tôi tin rằng chúng ta đã đi vào một xã hội nơi mà những cái trước đây chúng ta muốn thì bây giờ chúng lại trở nên những thứ chúng ta nghĩ là cần thiết. Trước đây tôi thường thích có những món đồ chơi, bây giờ tôi cảm thấy mình cần có chúng. “Tôi thật cần phải có cái áo đó, có tất cả những loại mốt áo quần đó, tối cần phải có chúng.” Thực ra, bạn chẳng cần phải có. Đó là cái bạn muốn có. Cái muốn trở thành cái cần. Chúng ta lầm lẫn về cái gì quan trọng và cần thiết và cần phải có và bắt đầu suy nghĩ đến cái hưởng thụ. Thí dụ, hãy ngừng lại và suy nghĩ về tất cả những cái mà bạn có và xét xem bao nhiêu cái bạn thực sự cần thiết. Bạn cần thực phẩm, bạn cần áo quần, bạn cần nơi trú ngụ. Nhưng hãy nhìn đến những cai chung quanh trong nhà của bạn, những đồ trang trí, những kỷ vật nho nhỏ, và thấy bạn có nhiều thứ bạn không cần. Nhưng vì xã hội thời đại sung túc chúng ta cảm thấy chúng ta cần có cái này, có cái kia. Như tôi nói, hầu hết bạn không cần những cái bạn có.

Nhưng có một cái chắc chắn bạn cần, ai cũng cần, chúng ta mọi người đều cần. Chúng ta cần có Đức Tin. Đức Tin là điều tối cần không thể thiếu vắng. Khi nói về đức tin, người ta nghĩ về vài giáo thuyết tôn giáo trừu tượng, vài tư tưởng liên quan đến đời sống tôn giáo hay giáo lý về tôn giáo và như thế cũng có phần đúng.

Thánh Phao-lô, trong thư gởi tính hữu Do Thái, nói, “Không có đức tin, thì không thể làm hài lòng Thiên Chúa.” Nếu bạn bỏ ba chữ cuối của câu nói đó, thì nó nghe như sau, “Không có đức tin thì không thể.” Không thể cái gì? Hầu như là không thể mọi cái nếu không có đức tin. Tôi sẽ đan cử một thí dụ. Ví như bạn là một thương gia và bạn muốn bắt đầu một việc buôn bán. Bạn phải tin đây là cơ hội tốt, một cơ hội có thể sinh lời, việc buôn bán thương mại, sản phẩm hay cách phục vụ của bạn đáp được nhu cầu của khách hàng. Bạn phải tin là mình sẽ thuê mướn được những nhân viên làm việc tín cẩn. Bạn phải tin là có các khách hàng ngoài thị trường muốn mua sản phẩm hay cần đến sự phục vụ mà bạn muốn cung cấp. Bạn cần phải tin. Nếu không thì tại sao lại phải bận tâm lo mở cơ sở thương mại. Nếu bạn không tin là nó sẽ có thể hoạt động được thì bạn sẽ không làm. Nhưng chỉ có tin không thì chưa đủ. Bên cạnh việc có lòng tin, việc buôn bán phải hoạt động được, một thương gia phải học hỏi, ông ta phải dùng tài năng, sức lực, những cố gắng của mình để làm cho cái ông tin trở thành sự thực.

Đúng như vậy, ví dụ, trong việc giáo dục. Chúng ta có nhiều kiến thức sẵn trong thế giới ngày nay. Không một người nào trong chúng ta, ngay cả một nhóm đông trong chúng ta có thể hiểu tất cả các kiến thức hiện có trên thế giới, bởi thế chúng ta cần phải tin là một ai đó sẽ cho chúng ta sự hiểu biết này. Chúng ta phải tin vào người viết sách. Chúng ta phải tin vào thầy cô. Chúng ta phải tin vào hệ thống trường học. Đôi khi việc tin đó không bảo đảm. Chúng ta không được như lòng mong muốn, nhưng vẫn cần phải tin là điều này sẽ được thực hiện. Chúng ta sẽ được giáo dục, và chúng ta sẽ thành công trong đời. Tuy nhiên có niềm tin tưởng như thế chưa đủ. Chúng ta còn phải học hành. Chúng ta phải làm việc; chúng ta phải làm bài thực tập. Chúng ta phải làm tất cả những gì liên quan đến sự thành công, bởi thế có niềm tin không chưa đủ. Chúng ta còn phải đem thực hành và nỗ lực vào trong đó nữa.

Trong tôn giáo cũng đúng như thế. Chúng ta có niềm tin nơi Thiên Chúa. Trong ba bài đọc của Thánh Lễ hôm nay, tất cả đều nói lại việc Đức Giêsu đã truyền dạy rằng người là Đấng Cứu Thế. Người đã dẫn chứng người là Đấng Cứu Thế. Người đã suy tư và nói với họ rằng “Đây là điều sẽ xẩy ra. Tôi sẽ chịu đóng đinh và sau ba ngày sẽ sống lại từ cõi chết.” Và họ đã không tin. Hậu qủa là họ đã chẳng làm gì cả.

Trong bài đọc Tông Đồ Công Vụ hôm nay, Thánh Phê-rô nói: Anh em đã giết Đấng khơi nguồn sự sống. Anh em biết điều đó. Các tiên tri đã nói về việc ấy. Anh em tin là Đấng Cứu Thế sẽ đến và chịu khổ hình; tuy vậy khi thời điểm đến để làm theo thì anh em đã không làm. Anh em để cho Người bị án tử. Vậy anh em hãy xám hối và trở lại cùng Thiên Chúa. Bây gở Đức Kitô đã sống lại, anh em có đức tin, anh em có thực chất của đức tin; do đó hãy sửa đổi cuộc sống. Quay về với Thiên Chúa, để tội lỗi của anh em được tẩy rửa.

Trong bài đọc hai, thánh Gioan nói: Chúng ta có Đức Giêsu Kitô, Đấng Bảo Trợ công chính. Chính Đức Giêsu Kitô là của lễ đền bù tội lỗi chúng ta . . . Căn cứ vào điều này, chúng ta nhận ra rằng chúng ta biết Thiên Chúa, đó là chúng ta tuân giữ các điều răn của Người. Dùng chữ đức tin thay cho chữ biết ở câu nói trên: Chúng ta nhận ra rằng chúng ta tin Thiên Chúa, đó là chúng ta tuân giữ các điều răn của Người. Chúng ta nhận ra ngay là không phải chỉ tin nhưng còn phải làm. Có Đức Tin nơi Chúa, tin tưởng, chấp nhận và chu toàn các giới răn. Tu sửa cuộc sống.

Bài Tin Mừng cũng nói giống như vậy. Sám hối sửa đổi cuộc sống, tuyên nhận Đấng Cứu Thế, ăn năn đền tội và làm nhân chứng cho Đức Giêsu Kitô. Hãy tin nơi Người. Đức Tin là điều cần thiết. Đức Tin không việc làm tốt thì vô dụng.

Hãy hỏi người ta, “Bạn có tin Thiên Chúa không?” “Ô, dĩ nhiên là tin chứ!” “Bạn có phải là người Công Giáo không?” “Có, tôi là người Công Giáo.” “Bạn có tin tất cả các giáo huấn của Giáo Hội Công Giáo không?” “Có, tôi tin chứ.” “Bạn có thực hành các điều đó không?” Đó là chuyện khác. “Bạn có giữ các giới răn không? Bạn có tránh tội lỗi không? Bạn co nhìn nhận điều này và điều nọ là tội lỗi và quyết định không làm theo không? Bạn có nghĩ Thánh Lễ thực sự là hiến tế của Chúa Giêsu trên Thập Giá không?” “Ô, có chứ, tôi tin như vậy.” “Tin như thế thì tại sao lại không đi lễ đúng giờ? Tại sao không ở lại cho đến hết lễ? Nếu bạn thực sự tin, bạn sẽ để tâm chú ý.” Và người ta nói, “Tôi chán nhà thờ. Tôi đi nhà thờ nhưng thấy chán chường.” Đó là vì bạn không nỗ lực để tìm hiểu xem Thánh Lễ là gì, bạn không hiểu bởi vì bạn không thực hành. Không thực hành thì đức tin trở nên vô dụng. Nó chẳng sinh hoa trái gì được.

Đôi khi tôi thấy buồn cười khi gặp những người trong cuộc sống, không nhất thiết là sống buông thả những là hững hờ, và đôi chút lung túng tội lỗi, và họ sám hối thay đổi và trở nên giống như các môn đệ trong bài đọc hôm nay. Khi họ nhận ra đây là Chúa Giêsu Kitô hiện diện ở giữa họ như lời Người đã hứa trước đây, thì họ đã rất đỗi vui mừng và ngạc nhiên. Tôi thấy điều này thường xuyên. Như tôi nói, những người này trước kia hững hờ, cũng có thể là tội lỗi, không nhất thiết là buông thả bê  tha hay là thuộc hạng như thế. Rồi họ có sự thay đổi. Họ sửa đổi cuộc sống. Họ ăn năn đền tội. Đột nhiên họ trở nên vui tươi, bình an và hạnh phúc. Bây giờ họ có thể hiểu Đức Kitô là ai, họ có thể hiểu các giáo huấn của Giáo Hội. Họ có thể hiểu rằng các giáo huấn của Đức Kitô không có nghĩa là phiền hà hay gánh nặng, nhưng các giáo huấn của Người có nghĩa là đem lại niềm vui, sự anh bình và viên mãn trong Thiên Chúa. Nhưng người này trở nên như không thể tin được. “Nếu trước kia tôi biết cái mà tôi biết bây giờ thì tôi đã thay đổi cuộc sống từ lâu rồi.” Nhưng cũng có những người chỉ trôi dạt theo dòng đời. Họ nói là có đức tin, nhưng chẳng làm gì để áp dụng đức tin đó. Kết qủa là họ không tìm thấy sự viên mãn và niềm vui phục sinh của Đức Kitô.

Tôi muốn xin bạn suy tư vài phút và xét xem có bao nhiêu cái ở đời này không thực sự cần thiết và bạn có thể sống mà không có chúng. Bạn có thể quảng đại dâng cho Thiên Chúa và cho nhà thờ mà vẫn sống ngon lành. Bạn có thể chăm chỉ  ý thức tránh xa tội lỗi, bạn có thể chă m chỉ  ý thức tuân giữ các giới răn, bạn có thể chăm chỉ  ý thức học hỏi các giáo huấn của Đức Kitô và Giáo Hội của Người. Tôi bảo đảm khi làm như vậy, bạn sẽ được sung sướng hạnh phúc không tưởng tượng được. Thiên Chúa sẽ chúc phúc cho bạn với các ơn lành và bạn sẽ được tràn trề hạnh phúc mà đức tin và các việc tốt lành mang lại cho đời sống của bạn. Xin Thiên Chúa chúc lành cho bạn.