ÍCH LỢI CỦA PHỤC VỤ

Pt. Giuse Trần Văn Nhật

Vào hồi đầu tháng Tám, 2018, có một bản tin được đăng tải trong các trang mạng của các hãng thông tin lớn như CNN, FoxNews, NYPost, v.v. đã khiến nhiều người phải suy nghĩ. Đó là một cô hầu bàn đã gửi trả lại $1,000 đô la cho một nhà hàng ăn ở Arizona mà cô đã lấy cắp khi làm việc ở đây. Trong lá thư gửi cho nhà hàng, cô kèm theo số tiền này, với dòng chữ: “tuy đã gần 20 năm, tôi cảm thấy rất hối hận. Tôi thành thật xin lỗi vì đã ăn cắp tiền của quý vị. Xin vui lòng nhận sự tạ tội của tôi cộng với số tiền trả lại cộng với tiền lời. Xin Chúa chúc lành cho quý vị và gia đình.” (Nguồn: https://www.cnn.com/2018/08/01/us/waitress-pays-back-stolen-money-trnd/index.html)

Hành động của cô hầu bàn này cho thấy các công việc hầu bàn, bồi bàn, đầy tớ hay ở đợ thì không xấu như người đời thường nghĩ. Người Việt Nam thường khinh chê công việc phục vụ người khác nhưng sự thật thì “không có công việc xấu mà chỉ có người xấu”. Đây cũng là điều Chúa Giêsu muốn nói trong bài phúc âm hôm nay và chính đời sống của Chúa Giêsu còn cho thấy ý nghĩa sâu xa hơn của sự phục vụ. Chúng ta thử tìm hiểu để áp dụng vào đời sống.

Sự phục vụ trong xã hội thường có tính cách trao đổi giữa công sức và tiền bạc, như công nhân đi làm để sinh sống. Nhưng có những sự phục vụ vượt trên tính cách trao đổi như cha mẹ phục vụ con cái, hay giới lãnh đạo tinh thần phục vụ các tín hữu. Sự phục vụ này hầu như chỉ có một chiều nên dễ bị cho là thiệt thòi, không ai muốn thi hành, nhưng đó lại là điều Chúa Giêsu đề cao, bởi vì nó giúp cho người được phục vụ cảm thấy họ có giá trị.

Trong gia đình, cha mẹ phục vụ con cái khi còn nhỏ để chúng thấy được giá trị của sự sống con người, và khi lớn lên con cái phục vụ cha mẹ già yếu để người già cảm thấy họ vẫn còn có giá trị.

Trong Giáo Hội, giáo dân cảm thấy mình có giá trị khi ý kiến của họ được tôn trọng, và khả năng của họ được sử dụng trong việc xây dựng Nước Trời. Giới lãnh đạo Giáo Hội không thể dùng quyền hành như người đời để điều khiển các tín hữu, bởi vì sự xây dựng Giáo Hội là việc tự nguyện, không nhằm mục đích tìm tư lợi, do đó, nếu hàng ngũ lãnh đạo trong Giáo Hội dùng quyền hành như người đời để tìm tư lợi, không tín hữu nào muốn tiếp tay xây dựng Giáo Hội, bởi vì không ai muốn bị lợi dụng. Nói cách khác, người tín hữu Kitô tôn trọng hàng ngũ lãnh đạo là vì sự hy sinh chứ không phải uy quyền. Và sự hy sinh thường đi liền với sự phục vụ vô vị lợi.

Chúa Giêsu nói, “Ai muốn làm lớn giữa anh em thì sẽ là người phục vụ anh em; ai muốn làm đầu anh em thì sẽ là nô lệ của mọi người” (NABRE: “Rather, whoever wishes to be great among you will be your servant; whoever wishes to be first among you will be the slave of all”). Chúa Giêsu đề cao sự hy sinh bởi vì nó nói lên giá trị của tình yêu. Ai yêu nhiều thì hy sinh nhiều. Nhưng sự hy sinh phục vụ không phải là một thiệt hại, mà lại là một ích lợi cho chính người phục vụ, ích lợi về tinh thần. Nói cách khác, sự phục vụ sẽ có lợi cho cả đôi bên. Người được phục vụ dĩ nhiên là có lợi khi họ thấy mình có giá trị qua sự tôn trọng của giới lãnh đạo. Và người phục vụ cũng có lợi, không phải về vật chất, nhưng về nhân đức.

Đức tính đầu tiên là sự khiêm tốn. Càng phục vụ người khác, các đấng bậc trong Giáo Hội sẽ nhận ra được các ưu và khuyết điểm của chính mình, đồng thời nhận ra được tính cách hỗ tương của mọi người trong xã hội. Không ai hoàn toàn giỏi và cũng không ai thực sự dở. Mọi người đều có một khả năng nào đó để xây dựng Giáo Hội. Từ sự khiêm tốn dẫn đến sự hợp tác. Khi các đấng bậc khiêm tốn lắng nghe người khác, và sẵn sàng đón nhận sự giúp đỡ của người khác, họ sẽ giúp cho giáo dân cảm thấy có giá trị và vì thế giáo dân sẵn sàng tiếp tay trong công việc xây dựng Giáo Hội.

Đức tính thứ hai là sự tự chủ bởi vì sự phục vụ là cơ hội để luyện tập chiến thắng bản thân. Càng ở vị thế cao, người ta dễ kiêu ngạo và không thấy được khuyết điểm của mình, chính vì vậy Chúa Giêsu muốn người lãnh đạo phải trở nên “người nô lệ của mọi người”. Nô lệ thì vâng theo ý chủ chứ không theo ý riêng. Chúa Giêsu muốn người lãnh đạo thi hành ý định chung chứ không theo ý riêng. Chính điểm này sẽ giúp cho Giáo Hội trở nên “dân chủ” hơn dù rằng Giáo Hội Công Giáo là một tổ chức có hệ thống phẩm trật từ trên xuống dưới.

Lắng nghe người dưới thì không dễ cho một người lãnh đạo, nhưng đó là một cơ hội để luyện tập chiến thắng chính bản thân. Cha mẹ trong gia đình nên nghe theo ý kiến con cái hơn là độc đoán quyết định để bớt đi “cái tôi” của mình. Các ban chấp hành của các tổ chức Công Giáo cũng nên nghe theo ý kiến chung của mọi hội viên hơn là theo ý riêng của hàng ngũ lãnh đạo nếu họ muốn hội đoàn phát triển. Khi ý kiến hội viên được lắng nghe, họ sẽ cảm thấy mình có giá trị và muốn tiếp tay xây dựng.

Chúa Giêsu muốn người lãnh đạo trong Giáo Hội phải trở nên “người nô lệ của mọi người,” điều đó không có nghĩa Chúa hạ thấp phẩm giá con người mà ngược lại, Chúa muốn chúng ta khôi phục lại phẩm giá đích thực của một con người. Khi còn sống ở trần gian, Chúa Giêsu đã từng rửa chân cho các môn đệ như một đầy tớ, nhưng đó không phải là một việc hèn hạ mà đó là một minh chứng cho chúng ta thấy rằng, người vĩ đại là người chiến thắng được bản tính tự nhiên của con người.

Đây là sự khác biệt vô cùng lớn lao giữa tổ chức ngoài đời và tổ chức trong Giáo Hội. Ở ngoài đời, người ta dùng đủ mọi cách, dù tốt hay xấu, để được nắm quyền, để thỏa mãn ý riêng của mình và để thấy họ có giá trị. Ngược lại, trong Giáo Hội, giới lãnh đạo không thể dùng quyền hành để điều khiển Giáo Hội bởi vì điều đó sẽ dẫn đến chủ nghĩa giáo sĩ trị (clericalism) làm băng hoại Nhiệm Thể Chúa Kitô. Đời sống của Chúa Kitô cho thấy ai càng chiến thắng được bản thân, càng ít kiêu căng thì lại được coi là người làm lớn. Và người cao trọng nhất trong Giáo Hội là người giúp cho tất cả mọi người khác cảm thấy họ có giá trị, chính vì giá trị ấy mà họ bớt đi những hành động xấu xa tội lỗi, đây là điều Chúa Giêsu đã thực hiện cho chúng ta. Chúa đã giúp chúng ta cảm nhận được phẩm giá con người là điều cao trọng hơn tất cả.

Tóm lại, sự phục vụ theo gương Chúa Giêsu đem lại hai kết quả, thứ nhất, mở rộng Nước Trời qua sự tiếp tay của giáo dân, thứ hai, giúp cho giới lãnh đạo chế ngự được những tham vọng cá nhân nhờ chiến thắng được bản tính tự nhiên của con người. Trên thực tế những biến cố xảy ra trong Giáo Hội gần đây đã minh chứng cho giá trị lời Chúa hôm nay.

Vào tháng Năm, 2018, tất cả 34 giám mục của quốc gia Chí Lợi đã ký tên vào một văn thư xin ĐGH Phanxicô cho họ từ chức vì sự lạm dụng tình dục và bao che tội phạm của Giáo Hội Chí Lợi đã xảy ra từ lâu trong nước. Đây là một biến cố đầu tiên trong lịch sử Giáo Hội khi toàn thể giám mục của một quốc gia xin từ chức vì một sự ô nhục. Các giám mục này có tội “thủ tiêu các chứng cớ tội ác, làm áp lực với những người điều tra để nhẹ bớt sự buộc tội và chứng tỏ ‘sự cẩu thả nghiêm trọng’ trong việc bảo vệ trẻ em khỏi bị các linh mục lạm dụng tình dục”. (Nguồn: https://apnews.com/33b208ef4bc84576a503b059629607db). Cho đến nay, ĐGH đã chấp nhận việc từ chức của bảy giám mục Chí Lợi. Ngoài ra, vào tuần trước, ĐGH đã sa thải 2 vị giám mục Chí Lợi ra khỏi hàng giáo sĩ (defrock) vì tội lạm dụng tình dục vị thành niên. (Nguồn: https://zenit.org/articles/chile-pope-removes-two-from-clerical-state/)

Khi hàng giáo sĩ Chí Lợi không coi lời Chúa là chân lý, không coi sự phục vụ là cơ hội để biết rõ con người của mình, để khiêm tốn hơn, để chiến đấu chống với bản tính yếu hèn của con người, để nâng cao giá trị của người khác thì hình ảnh của Giáo Hội không còn là một “nàng dâu xinh đẹp, không tì ố” của Chúa Kitô.

Cách đây hai tuần, ĐHY Daniel DiNardo của TGP Galveston-Houston cho biết vào ngày 31 tháng Giêng 2019, tổng giáo phận sẽ cho công bố một danh sách đầy đủ những giáo sĩ – phó tế, linh mục, giám mục – trong tiểu bang Texas đã vi phạm tội lạm dụng tình dục của vị thành niên, với mục đích “nhất định tẩy sạch sự lạm dụng tình dục xấu xa trong Giáo Hội”.

Ngày 10 tháng Mười, 2018 ĐGM Christopher Coyne của Giáo Phận Burlington, Vermont, tuyên bố sẽ thành lập một tiểu ban giáo dân để nghiên cứu các hồ sơ có liên quan đến việc lạm dụng tình dục của các linh mục và sau đó họ sẽ cho công bố. (Nguồn: https://www.catholicnewsagency.com/news/vermont-bishop-to-form-lay-committee-to-review-clergy-files-37024).

Hai thông tin này cho thấy thái độ của Giáo Hội ngày nay không còn bao che, không còn sợ “vạch áo cho người xem lưng,” nhưng can đảm đối diện với sự thật và quyết tâm theo Chúa Kitô. Vàng thật thì không sợ lửa. Sự phục vụ đích thật sẽ khôi phục lại phẩm giá con người.